Từ “sân khấu” tới webcam (2/2) – Sống Nhẹ Nhàng

Từ “sân khấu” tới webcam (2/2)

Chào Bạn!

Bạn có run, hồi hộp..khi cầm micro nói trước đám động không?. Thiết nghĩ câu hỏi.. ..thừa phải không bạn. Phần lớn trong chúng ta sẽ bị, và đó cũng là lý do xuất hiện nghệ thuật nói trước công chúng phải không bạn.

Còn nhớ 2: và đầu 2014, cũng là lần đầu, công ty phân công mình qua môt xí nghiệp khá đông bên Đồng Nai. Phòng học khá rộng, lớp có khoảng một trăm học viên, ” sân khấu” là bục xi măng khá cao giống các lớp học phổ thông.  Bài trình chiếu chưa biết soạn nên trên Slider toàn chữ. !! hihi…

Song, do biết sự vội vàng, hấp tấp dễ gây mất tự tin nên mình tới công ty khá sớm so với giờ bắt đầu học.Vững chãi, phong cách từ tốn mình trình CMND cho anh bảo vệ trẻ tuổi, do mình khá nhiều tuổi nên anh có phần nể và vui vẻ, làm con tim vẫn giữ nhịp 120/80.

Anh nhân viên tiếp khách dẫn mình vô phòng học, vắng chưa có học viên, công ty rộng thoáng mát, mình cắm thiết bị , âm thanh và…mở loại nhạc không lời êm dịu ưa thích. Hihi. Rất ổn. Tranh thủ hít thở sâu thứ không khí ít ô nhiễm của Đồng Nai hồi đó Và..

10 phút sau, nhân viên bắt đầu vào phòng học, học viên là công nhân may, đa số là nữ khá trẻ và một số nhân viên kỹ thuật nam, có vài anh khá lớn tuổi, tất cả khá vui vẻ nên ồn ào, không khí này làm mình vui lây.

8h30, mình bắt đầu cầm mic yêu cầu giữ trật tự. Vẫn ổn, rất ổn, mình hơi ngọc nhiên. Wow ! tài thật. Cảm xúc tự hào chợt lóe chút !!

Theo trình tự. mình tự giới thiệu , sau bắt đầu giới thiệu nội dung bài, bất chợt chỉ sau vài câu nói, hai tay run lập câp như lần bảo vệ tốt nghiệp, giọng…chuyển sang …nghẹn ngào, mặt có lẽ đỏ và cả hai đầu gối cũng run phối hợp với hai tay nên làm mình …đứng không vững ..Bạn thử tưởng tương một giảng viên hơn 50 tuổi mà vậy !! hihi

Yes ! lúc này, mình ý thức rất rõ mình cần gấp một cứu tinh. Quyết định thật nhanh, do chân run, đứng không vững, tôi cầm micro đi xuống ngồi ngay cạnh một anh học viên cỡ bằng tuổi tôi. Khi này, anh cười nhẹ, với góc nhìn  tâm lý, ngồi gần dễ gây cảm xúc thân mật, dễ nhận ảnh hưởng về tâm lý, tinh thần của nhau , tôi chợt nghĩ thế. Song mình chủ động phát sinh một ý định nhận bằng được sự tự tin đang có ở anh khi nhìn anh cười tươi và đưa tay bắt tay anh thật chặt. Vài học viên hơi lạ khi giảng viên xuống ngồi lại bắt tay học viên ngay đầu buổi học.

Song, họ cũng không có nhiều thời gian để ..lạ nữa khi ..bao nhiêu mềm yếu, hồi hộp, chân tay run giờ biến đâu mất mà thay vào đó là …nét mặt nghiêm nghị rất  lạnh lùng, tôi còn cố ý hơi quắc mắt lên, với tông giọng cao, tôi để micro sát miệng nói lớn :

  • Các anh chị vừa thấy tôi mất tự tin như thế nào rồi… – Tất cả im lặng khủng khiếp tới mức con ruồi bay qua cũng có thể nghe thấy tiếng.
  • Và, bây giờ các anh chị đã thấy tôi vượt qua sự mất tự tin thế nào – Mình vẫn rất nghiêm trang, lạnh lùng khi nói vậy..
  • Và đây chính là vị thầy trong sự nghiệp  giảng viên sắp tới của tôi – Miệng nói vậy, tay vỗ vai anh học viên lớn tuổi vừa rồi ,

Lúc này, tất cả học viên đều vỗ tay rất lớn, không khí rất vui vẻ. Sau này, mình biết thêm, anh học viên lớn tuổi hôm đó là ..giám đốc ( mới ghê !!) cũng là một lý do khác làm học viên vỗ tay lớn hôm đó.

Vâng bạn, mình vẫn cho đó là sự màu nhiệm. Về cảm xúc, một cảm xúc hạnh phúc, sướng muốn phát điên giống như nhà bác học Acsimet trong bài viết này  ,muốn mà chạy vừa chạy vừa hô ” chiến thắng rồi “. Một chiến thắng đáng ca ngợi nhất : Chiến thắng chính mình.

Còn nhớ 3:

Yes ! Khoảng 6/ 2015, vô tình, một công ty chuyên làm video khóa học bán  mạng đề nghị hợp tác sản xuất video. Tất nhiên,trong video không có nói trước đám đông, trong video khóa học chỉ nói trước webcam ( mũi tên đỏ hình dưới)

Chẹp ! Quá đơn giản. Thiết bị : một webcam trung bình, hai ứng dụng làm video. Camtasia, Cyberlink Youcam. Qua bốn chầu cafe với một nhân viên phục vụ khách hàng của công ty, 9/2015  mình có trong tay vài chương trình dạy làm video do công ty tặng, bản demo, cấu trúc , kich bản nội dung từng phần…

Vậy mà loay hoay cả một tuần không xong với việc:

  1. Ngồi như đang ngồi viết bài đây
  2. Nói sao cho lưu loát, không vấp, theo một nội dung, kịch bản nhất định

Thế mới hay, nhiều việc tưởng đơn giản, vào cuộc, thực tế, Rất Khó đó bạn,

Mãi tới hôm rồi, 2/5/2020. thiết nghĩ, mất tiền mua cái webcam vài năm nay, chẳng lẽ chỉ dùng phần thu âm thanh của thiết bị.  Thôi, làm đại, và bạn sẽ xem một ông già tóc bạc, một giảng viên có kinh nghiệm vài năm còn cà lăm trước ống kính video trong video dưới. Hihi

Thân mến ! 

GỬI THƯ LIÊN HỆ CHO TÔI